“Whenever I get gloomy with the state of the world, I think about the arrivals gate at Heathrow Airport. General opinion’s starting to make out that we live in a world of hatred and greed — but I don’t see that. Seems to me that love is everywhere.”
(Mỗi khi tôi cảm thấy buồn phiền về tình trạng của thế giới, tôi lại nghĩ đến cổng đến ở sân bay Heathrow. Nhiều người nói rằng chúng ta đang sống trong một thế giới đầy thù hận và tham lam — nhưng tôi không thấy vậy. Với tôi, dường như tình yêu ở khắp mọi nơi.”
________________
Như một thông lệ hàng năm trước Giáng sinh, tôi đều xem Love Actually. Bộ phim ra mắt từ 2003, tới nay đã hơn mười năm, nhưng tôi chưa bao giờ thấy cũ, chắc vì tình yêu, rung động, và chân tình thì không bao giờ trở nên cũ kĩ, dù nhuốm màu thời gian.
Nhưng năm nay tôi xem Love Actually với một tâm thế khác hẳn, như thể mình cũng là một phần của đoàn làm phim. Lần đầu tiên xem Love Actually ở London, nơi bộ phim được quay, và cũng là lần đầu đón Giáng sinh ở xứ sở sương mù, mỗi cảnh phim lại khiến tôi reo lên khe khẽ vì cảm giác quen thuộc. Tôi đã đặt chân tới sân bay Heathrow, đã được đắm mình trong ánh sáng kì diệu của mùa lễ hội, đã lang thang tới Wandsworth, và đã bắt đầu đếm ngược thời gian tới Giáng sinh. Bốn tháng trước, khi ngẩn ngơ ở Heathrow ngày đầu tới London, tôi cũng vô thức đảo mắt chờ một ai đó cầm bảng tên đón mình như cảnh đoàn viên của các nhân vật trong phim. Chắc cũng vì xem Love Actually quá nhiều lần, tôi tin rằng không có khung cảnh nào lãng mạn hơn, và không sự chờ đợi nào đáng giá hơn giây phút những người yêu nhau ôm chầm nhau ở sân bay.
Dù có nhiều ý kiến trái chiều về bộ phim, nhưng tôi tin cũng nhiều người giống như tôi, sau hơn mười năm vẫn xem Love Actually như một tượng đài của tình yêu, sự lạc quan và hi vọng, dù không phải hành trình yêu nào cũng ngọt ngào và trọn vẹn. Vẫn có người vợ phát hiện chồng mình ngoại tình khi món quà Giáng sinh không dành cho mình, vẫn có anh chàng yêu đơn phương vợ mới cưới của bạn thân nhất của mình, chỉ để đợi tới Giáng sinh để thổ lộ. Nhưng cũng có ngài Thủ tướng dám vượt qua định kiến giai cấp để yêu cô phục vụ trà tầng lớp bình dân, có anh chàng nhà văn lặn lội học tiếng Bồ và về tận nhà nàng để hỏi vợ, có cậu nhóc Sam 11 tuổi dám vượt mặt an ninh sân bay chỉ để nói lời yêu với cô bạn gái, và sướng rơn khi cô nàng biết tên mình. Vì là Giáng sinh, mọi yêu thương cứ thể được tỏ bày.
Tôi viết những dòng này lúc 3h sáng, khi vừa xem lại Love Actually trước thềm Giáng sinh chỉ cách 10 ngày. Vừa xem Actually tôi vừa nhâm nhi chiếc bánh cookie chocolate, và một tách chocolate nóng ấm. Quanh đầu lưỡi vẫn còn đọng những ngọt ngào, và trong lòng tôi thì tràn ngập một niềm hân hoan khó tả. Điện thoại tôi vang lên giai điệu của mợ Mariah Carey, bài hát bất hủ “All I want for Christmas is you”, một công thức không thể chuẩn hơn cho Giáng sinh.
Những ngày rồi của tôi cũng ảm đạm vì trời mưa, vì lòng người bề bộn, và vì những mảnh tình vương vãi. Nhưng Love Actually đã giúp tôi bình tâm lại. Tôi không chắc sẽ có một phép màu nào đó, hay một ai đó cầm biển viết lời yêu cho tôi và gõ cửa lúc nửa đêm, hay có ai tỏ tình với tôi bằng một câu tiếng Việt lơ lớ. Giáng sinh năm nay tôi quyết định hủy chuyến bay đi Morocco vào phút chót để ở nhà chữa lành, nên tôi không chờ ai ở sân bay, cũng chẳng có ai đang chờ tôi ở đó. Nhưng vì là Giáng sinh, tôi thấy lòng mình lại rực rỡ hi vọng. Vì “love is everywhere”, nên nhất định tình yêu đang đợi tôi.
Sớm thôi.

