Post này tôi đã đăng trên Facebook của mình khá lâu rồi, nhưng hôm nay lại có hứng chia sẻ lại lên blog. Vào một ngày bài vở hơi đuối và hơi mất động lực nhẹ, tôi cần một chút dopamine để vực mình dậy, và câu chuyện về sự chăm chỉ ùa về. Dạo…
“Bộ ở bên đó mày nhiều bạn lắm hả?” Một cô bạn ở Việt Nam đã hỏi tôi như thế, khi nghe tôi kể về chuỗi một tuần liên tiếp ngày nào cũng đi thăm bạn hoặc có bạn tới chơi. Mới 7 ngày ở London mà tôi đã thấy quen thuộc với nơi này,…
Từ lúc ở Việt Nam tôi đã sống cùng nhiều nỗi sợ. Bản tính nhát gan, yếu ớt, lại nhiều hoài nghi, tôi thậm chí còn không dám chạy xe máy vì lúc nào cũng sợ ai đó sẽ quẹt vào mình. Vì nhiều nỗi sợ nên tôi lớn lên ở Việt Nam, hoặc xa…
Câu chuyện này cũng có bối cảnh tại Exeter, vì trong tuần đầu tiên tới Anh, tôi cũng chưa đi đâu được xa hơn Exeter. Câu chuyện bắt đầu từ việc tôi không có bất kì dụng cụ nhà bếp nào mang từ Việt Nam qua, vì Thai Airways – hãng hàng không tôi mua…
Có những kỉ niệm không lưu lại bằng hình ảnh hay âm thanh, mà bằng mùi hương. Với tôi, mùi chocolate luôn gắn liền với những ngày đầu tiên ở London. Bạn bè tôi hầu hết đều là tín đồ của matcha, nhưng riêng tôi thì chocolate vẫn là chân ái. Tôi bắt đầu uống…