Tụi tôi đang bước vào kì nghỉ đông sau Học kì 1. Lúc đầu đứa nào cũng hào hứng vì không phải dậy sớm tới trường, nhưng mới nghỉ được hai ngày thì cả lũ đã ngán ngẩm nhận ra rằng không được tới trường gặp bạn bè, lại còn phải sống trọn vẹn qua mùa đông khắc nghiệt, quả là một cực hình.
Tôi chưa bao giờ thực sự có cảm giác về mùa đông, vì quanh năm Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa – nắng. Những ngày không đi học, tôi ngồi bên bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ xám xịt, chỉ thấy những tán cây gầy rộc, trơ xương. Chúng bất giác làm tôi nhớ tới Chiếc lá cuối cùng của O. Henry, và lúc này tôi mới hiểu sự trơ trọi, cô độc của con người trong mùa đông đáng sợ đến mức nào.
Màu sắc sống động hiếm hoi tôi nhìn thấy là màu đỏ rực của những chiếc xe bus. Có khi đó là sáng kiến của ai đó, khi tạo ra những chiếc xe buýt đỏ chói như thế, như để xua bớt cái giá lạnh của mùa đông London. Nhớ ngày đầu mới tới đây, tôi sợ những chiếc xe bus đỏ kinh khủng, vì những con đường bỗng dưng hóa bé xíu lại, còn tôi thì lọt thỏm trong cái bé xíu ấy. Nhưng bây giờ thì ngược lại. Tôi thích cảm giác nhìn thấy những chiếc xe hy vọng màu đỏ, bắt đại một chuyến đi tới trạm cuối cùng, rồi đưa tay vẽ nguệch ngoạc lên ô cửa kính mờ hơi nước của những ngày đông.
Trời vào đông, mẹ cứ sợ tôi bị trầm cảm, nên sáng nào cũng hỏi tôi đã uống Vitamin D chưa. Có vài hôm tôi quên uống thật, nhưng vẫn cố làm mẹ yên tâm rằng nếu uống Vitamin D đều đặn mỗi ngày thì chắc không bị trầm cảm đâu. Và mỗi lần có chút u buồn thoáng qua, tôi lại nhớ tới lời dặn của thầy Cliff:
“Khi ở London, mỗi ngày đều hãy đợi chờ. Đợi mưa qua để thấy nắng, đợi mùa đông đi để thấy xuân về, và đợi những nỗi buồn đi qua để đón niềm vui trở lại.”
Cũng nhờ cảm giác đợi chờ ấy mà tôi không còn sợ những ngày giá buốt. Tôi đợi đông qua trong cái ấm sực của căn bếp thơm mùi bánh, trong những tản văn tôi tự viết rồi tự gửi cho chính mình để bớt nhớ nhà. Tôi đón nắng bằng những buổi sáng thò đầu ra cửa thấy chân trời ửng hồng, và dù có buồn ngủ cỡ nào cũng phải xỏ giày vào chạy bộ, như một cách tri ân những ngày nắng hiếm hoi của mùa đông. Tôi đón những niềm vui trở lại, dù chỉ bé nhỏ, bằng một ly Chocolate nồng nàn ở Blank Street, rồi tản bộ thong dong, để đôi chân dẫn đường và đôi mắt học cách tò mò trở lại.
Nếu ai đó hỏi tôi về tình yêu London, thì có lẽ trong vô vàn những tình yêu tôi có với mảnh đất này, có một phần trái tim của tôi thuộc về mùa đông, và một phần yêu thương, dành cho những ngày không rực rỡ.

